WAP ĐỌC TRUYỆN

Trang Chủ Teen Story

Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi

Cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi


- Chuyên mục: Teen Story
- Lượt xem:
kiến tôi là đã cúp máy ngay.

Tôi cầm điện thoại trên tay, ngớ người ra một hồi, sau đó cuống cuồng lên như bị con ong chích vào. Tôi bay vội ra ngoài phòng khách, đồ đạc vứt đầy cả ra, vỏ hạt dưa tháng trước tới giờ cũng đã chất đống, trên bàn thì bừa ra cả đống bịch đựng các loại đồ ăn vặt, mấy cái bát đựng cơm vứt chỗ này một cái, chỗ nọ một cái, thức ăn thừa trong chén đã vón cục, cái tên Phương Hải trước giờ thì chỉ biết rửa chén mỗi khi tới giờ cơm thôi. Trên salon và dưới đất thì để vớ, quần áo loạn xả cả, thậm chí còn có cả những chiếc quần lót.

Cảnh tượng thế này sao có thể để Hà Nhã thấy được, tôi đành cầm chổi lên, dùng tốc độ nhanh nhất để hốt vỏ dưa rồi sau đó cầm túi đựng rác, vội vàng dồn hết tất cả bịch đồ ăn vặt vào túi, rồi ném mấy chiếc bát này vô trong nồi ở nhà bếp, đậy nắp lại, chạy ra ngoài tiếp tục hốt vỏ dưa, những vỏ vụn khó hốt đành dùng tay vơ tất vào túi. Trên salon vẫn còn vớ và quần áo và cả quần lót, tôi cũng mặc kệ là của ai, thẳng tay cuộn lại ném tất cả vào máy giặt.

Đậy nắp máy giặt xong thì có tiếng chuông cửa.

“Đợi lát. ” Tôi vừa la lên vừa chạy vào bếp rửa tay rồi ra mở cửa.

“Anh đang làm gì thế? Ở nhà mà thở hổn hển vậy à? ” Hà Nhã thắc mắc hỏi tôi.

“Có à? ” Tôi cố gắng điều hòa hơi thở mình lại.

“Đây là chỗ ở của anh à? ” Hà Nhã tò mò nhìn xung quanh : “Giản dị nhưng cũng khá sạch sẽ, đối với con trai mà nói cũng hiếm có lắm rồi.”

“Có gì đâu, lâu lắm rồi chưa quét dọn, hơi bẩn một tý. ” Tôi cười ngại ngùng.

“Woa, cái gì thế này ?” Hà Nhã ngạc nhiên la lên, dùng 2 ngón tay cầm một sợi gì đó màu đỏ từ trên ghế máy vi tính lên.

Tôi nhìn kỹ thì suýt ngất xỉu, lại là chiếc quần lót của con gái. Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ nửa đêm hôm qua Phương Hải và cô gái đó còn ra ngoài này…..? Nhưng dù như thế cũng đừng làm chuyện ấy trên ghế tôi chứ?

“Ôi, gớm quá.” Hà Nhã cầm lên xem kỹ rồi ném thẳng ra xa.

“Hèn gì anh thở hổn hển như vậy. ” Giọng điệu Hà Nhã nghe có vẻ chua chát: “Thật xin lỗi , xem ra tôi đã làm phiền anh rồi.”

Đúng lúc đó Phương Hải vừa ngáp vừa cùng bạn gái hắn ta bước ra khỏi phòng.

“Woo, thằng nhóc này trở nên siêng năng từ bao giờ nhỉ? Sáng sớm đã quét nhà…..” Mắt tôi như nổi lửa phừng phực, chỉ muốn nhảy lên vồ lấy thằng nhóc đó nuốt trỏng vô mồm mà thôi. Phương Hải cũng nhìn thấy Hà Nhã, biết điều không nói tiếp nữa.

Nhưng Hà Nhã đã hiểu rõ mọi chuyện, nửa cười đùa nhìn tôi bảo: “Vậy là chẳng bao giờ quét dọn cả chứ gì? “

Tôi đỏ tía cả mặt, vội vàng chuyển đề tài: “Đúng rồi, cô tìm tôi có việc gì? “

“Ờ, tôi đang muốn đi dạo, nhưng thiếu một người khuân vác.” Hà Nhã mở miệng nói ra một cách rất tự nhiên, cứ như thể tôi sinh ra đã là kẻ hầu người hạ cô ấy vậy. Thật là ức hiếp người quá đáng.

“Ừ, không thành vấn đề.” Tôi khinh miệt tính dại gái của mình.

Ngay khi xuất phát , tôi chợt nhớ rằng từ lúc thức dậy tới giờ vẫn chưa đánh răng, rửa mặt. “Chờ lát nhé, tôi đi rửa mặt đã.”

Khi tôi đang đánh răng trong bếp, Phương Hải đi tới chỗ tôi và nói: “Thật là lợi hại quá, tao phục mày thật đấy, mày quả là cao thủ . “

Tôi nhìn Phương Hải với ánh mắt kỳ lạ, trên khuôn mặt hắn toát ra vẻ kính phục, chẳng giống giả vờ tý nào cả.

“Phục tôi việc gì cơ ?”

“Cô ta.” Phương Hải chỉ về phía phòng khách: “Mày đúng là lù khù vác cái lu chạy, làm chuyện khiến người ta phải giật mình. Đẹp quá, đẹp hơn tất cả mấy cô bạn gái tao cộng lại đấy. Thảo nào mày chẳng bao giờ ra tay cả, cao thủ, cao thủ ! ” Bình thường Phương Hải cứ chọc tôi là chẳng biết tình tứ là gì, thấy con gái thì không mở miệng nói được một câu ra hồn, đáng kiếp suốt đời cô độc, lẻ loi một mình.

Nhìn vẻ mặt sùng bái của Phương Hải, tôi chẳng nỡ đánh tan ảo tưởng của hắn, cứ để hắn tràn trề niềm tin vào cuộc sống đi.

“Bây giờ mới biết đấy à! ” Cảm giác được người ta ngưỡng mộ thật tuyệt.

Nếu ai cũng tiêu tiền như Hà Nhã, có lẽ những người kinh doanh trên đời này sẽ cười tới thức giấc quá. Thông thường người ta chọn một đống quần áo rồi mang vào thử cả ngày, sau đó mới chọn 1 vài cái hợp ý trong số hằng hà xa số đó để tính tiền. Như mấy tên nghèo như tôi thì càng khỏi phải nói, khi thử đồ nhất định là sẽ thử từng cái một. Hà Nhã thì trước hết là chọn một mớ quần áo to đùng rồi ôm cả vào phòng thử đồ, chưa đầy 10 phút sau đã mang vài cái áo ra, ném cho tôi một câu: “Lấy hết mấy bộ trong kia rồi theo tôi đi tính tiền.” Tôi thật sự không hiểu tại sao cô ta có thể thử xong nhiều đồ như thế trong một thời gian ngắn ngủi như vậy.

Mua mỹ phẩm. Cô bán hàng đưa một chai nước hoa, Hà Nhã xịt vào trong không khí rồi hỏi tôi: “Mùi vị thế nào? “

Tôi chẳng rành mấy vụ này, chỉ trả lời qua loa : “cũng được.”

Sau đó Hà Nhã nói rất nhanh gọn với cô bán hàng đó: “Mỗi loại của dòng nước hoa trong mùa này đều lấy cho tôi một chai.”

Mua giày thì càng kinh khủng, Hà Nhã đi nhanh như bay dọc theo chiếc kệ giày dài ngoằn, lúc thì sờ đôi này một cái, lúc lại sờ đôi khác, đi tới hết quầy Hà Nhã thấy hai tay tôi trống rỗng, bèn nổi cáu: “Anh làm gì thế? “

“Tôi chẳng làm gì cả! ” Khó hiểu vô cùng.

“Ôi trời, sao ngốc thế? Hễ tôi chạm đôi nào thì anh lấy cho tôi đôi đó. Thật là ngốc quá đi ! ” Hà Nhã lắc đầu lia lịa : “Lần nữa nhé.”

Đi dạo nửa buổi trưa với Hà Nhã, tôi thể nghiệm sâu sắc cái gọi là tiền tiêu như nước, và cũng thể nghiệm được cái gọi là tiền nhiều ném chết người. Tóm lại là trên người tôi bị cả đống đồ đạc bọc to bọc nhỏ đè sắp ngạt thể, cả người tôi như một cái núi đồ đạc di động, tôi tin cảnh tượng đó nhất định rất hoành tráng, vì mấy người qua đường chẳng ai không nhìn tôi với ánh mắt cứ như thấy người ngoài hành tinh cả.

“Hà, Hà Nhã, có thể nghỉ chút được không? Tôi thật sự đi hết nổi rồi.” Tôi thở phì phò, chẳng còn hơi để kêu réo cô ta nữa, gắng gượng đi theo Hà Nhã ở phía trước.

Hà Nhã quay sang nhìn tôi, cười phì: “Bộ dạng anh lúc này thú vị thật. Anh ngồi nghỉ ngơi tý đi.” Hà Nhã móc điện thoại ra gọi, 1 phút sau, có 2 người cao to lực lưỡng như thiên binh thần tướng xuất hiện trước mặt tôi.

Hà Nhã lên tiếng nói với hai người đàn ông đó : “Chỗ cũ.”

Hai người đàn ông tươi cười vác đồ đạc rời khỏi.

“Họ là ai thế? ” Tôi thắc mắc.

“Tôi là VIP của trung tâm mua sắm này, họ có dịch vụ chuyên đi theo vác đồ và đưa hàng tới tận nơi cho tôi.” Hà Nhã vừa nhịn cười vừa nói.

“Vậy, vậy……” Tôi ngồi phịch xuống thềm xi măng, giận tới nổi nói không nên lời.

“Giận hả? ” Hà Nhã cười hí hửng ngồi xuống bên tôi, vặn nút bình nước suối, đưa tới miệng tôi: “Uống nước đi, xem anh kìa, mồ hôi đầm đìa cả rồi.”

Hà Nhã kề sát vào tôi, trên người cô ấy có một mùi hương rất đặc biệt, cả người cô ấy như tựa cả lên người tôi, cánh tay tôi như thể chạm phải cái gì đó mềm mềm, cổ họng tôi bỗng dưng hơi thắt lại, trên mặt như nóng rạn lên, tôi vội nhận lấy chai nước, đổ xộc vào miệng.

“Vương Vũ.” Hà Nhã gọi tên tôi, mi mắt cong dài nháy nháy, giọng điệu có vẻ hơi khác thường: “Sao anh nghe lời thế nhỉ? Tôi kêu anh làm gì thì anh làm đó?”

Tôi lại uống ngụm nước, nén nhịp tim đang đập thình thịch, cố tỏ ra bình tĩnh: “Có cách nào khác sao? Ai bảo chị cô là sếp tôi chứ !”

“Là vì lý do đó. ” Hà Nhã truy hỏi.

Tôi hơi thụt người về phía sau, che giấu sự ngượng ngùng của mình, oang oang nói: “Chứ còn gì nữa? Vì miệng cơm, cô bảo tôi nhảy sông Hoàng Phổ tôi cũng chịu .”

“Thế à? ” Ánh mắt Hà Nhã có vẻ có chút gì đó thất vọng.

Tim tôi bỗng đập loạn xạ trong thoáng chốc, vẻ thấp vọng trong mắt Hà Nhã kể cả mấy người mù cũng nhận ra, chẳng lẽ cô ấy đang ám thị điều gì với tôi sao? Nhưng tôi đã bình tĩnh lại rất nhanh, tôi nghĩ trưa hôm nay Hà Nhã đi mua sắm điên cuồng, tôi không biết rốt cuộc cô ấy đã tiêu hết bao nhiêu tiền, đoán là ít nhất cũng phải trên 10 ngàn. Số tiền tất nhiên bây giờ đều do chị cô ấy chi trả rồi, còn nếu cô ấy có chồng, đây chắc chắn sẽ trở thành trách nhiệm mà chồng cô ấy phải gánh vác. Hà Nhã là cô công chúa xinh đẹp, chỉ có hoàng tử mới xứng với cô ấy. Trong lòng tôi khẽ thở dài, ếch nhái có can đảm cách mấy cũng chỉ là một con ếch nhái, mãi mãi chẳng bao giờ có thể sánh đôi với thiên nga.

“Đi thôi. ” Hà Nhã đứng dậy: “Dạo cả nửa buổi trưa, anh mời tôi ăn cơm nhé! “

“Tôi vác đồ cho cô nửa ngày trời, sao lại còn bắt tôi mời ăn cơm? ” Không phải tôi keo kiệt, nếu có thể mời Hà Nhã dùng bữa thì tôi vui mừng còn không hết. quan trọng là vì trong túi tôi hiện giờ tiền quá ít ỏi.

“Chẳng phải anh nói thông thường đàn ông hay mời cơm sao? “

“Tôi nói là khi coi mắt, và chẳng phải cô nói là nam nữ bình đẳng…. sao?” Hà Nhã trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy sát khí, giọng tôi không hiểu sao tự dưng nhỏ dần.

“Anh lảm nhảm nữa đi ! “

“Nhưng tôi chẳng có nhiều tiền, tôi còn phải chừa tiền cơm và tiền xe cộ nữa.” Tôi tỏ vẻ đáng thương.

“Đâu có bảo anh mời tôi đi ở quán ăn sang trọng gì, Mc.Donald, KFC anh cũng không trả nổi sao? “

Tôi lắc đầu. Hà Nhã nổi nóng: “Anh được lắm, CLB còn đi nổi mà không mời nổi một phần Mc.Donald, không muốn mời thì thôi.” Nghe xong, Hà Nhã hầm hầm bỏ đi.

Tôi vội chạy theo giải thích: “Không phải, đó là CLB của dì út tôi. Tôi tới đó đâu cần trả tiền, bằng không thì có đánh chết tôi cũng chẳng thể đến nơi đó. Tôi đã thất nghiệp cả tháng, hết tiền thật rồi.”

“Là như thế à.” Hà Nhã dừng bước, suy nghĩ một tý: “Vậy mua cho tôi 1 chiếc bánh nướng được không? 1 chiếc bánh nướng cũng không được à?”

Tôi vội chạy ù ra ngoài mua 1 chiếc bánh về.

“Sao chỉ mua 1 chiếci, anh không ăn sao?”

“Vậy tôi đi mua thêm 1 chiếc.”

Tôi quay người muốn bỏ đi, Hà Nhã gọi lại: “Thôi mặc kệ, chúng ta ăn chung nhé! “

Thế là cô nàng xinh đẹp mua sắm cả buổi trưa hơn 10 ngàn mà giờ đây lại đứng ngoài phố cùng ăn 1 chiếc bánh nướng với tôi như thế này.

“Thơm thật ! ” Đôi mắt Hà Nhã cong lên như hai mảnh trăng khuyết: “Ăn đồ người ta mua đúng là khác thật đấy ! “

Khi đưa tôi về nhà, Hà Nhã còn cất công gọi tôi lại chỉ để cám ơn: “Cám ơn bánh nướng của anh, anh chịu mua đồ cho tôi, tôi rất vui. Cám ơn ! “

Nếu không phải vẻ mặt Hà Nhã rất nghiêm túc thì tôi tuyệt đối sẽ tưởng rằng cô ta đang mỉa mai tôi. Suy nghĩ của người giàu có thật kỳ lạ nhỉ, 1 chiếc bánh mà cũng có thể vui như vậy.

Đầu tuần mới, tôi chính thức được sắp xếp vào 1 dự án. Sáng 10h tôi phải tham gia họp dự án đầu tiên ở Mythory. Đây là dự án hợp tác với 1 cty Ấn Độ, vì thể phải tham gia điện thoại với lập trình viên bên Ấn Độ.

Học anh văn bao nhiêu năm, ngoại trừ trong giờ học, tôi chưa bao giờ dùng tiếng Anh để giao tiếp với người khác, đừng nói chi tới bàn thảo dự án. Tiếng Anh của người Ấn Độ lại nổi tiếng là tệ hại, trước khi họp, tôi rất lo lắng sợ mình không hiểu dẫn tới không thể làm tiếp dự án, vậy thì mất mặt quá, làm sao còn mặt mũi làm việc trong cty. Biết thế tôi đã rửa tai cho sạch sẽ đã.

Khi cuộc họp bắt đầu, người Ấn Độ giới thiệu về yêu cầu dự án, tôi dóng tai lên nghe, lắng nghe với thái độ rất nghiêm túc còn hơn cả lúc thi nghe chuyển cấp, chỉ sợ mình sẽ nghe sót từ. Ngữ âm của người Ấn Độ quả là khủng bố, nếu tôi nói tiếng Anh kiểu đó trong giờ học thể nào cũng bị thầy cô tát cho mấy bạt tai rồi sau đó kéo ra ngoài làm mồi cho con chó bêgiê nhà họ.

Cũng may phần lớn tôi đều nghe hiểu, xem ra coi nhiều mấy loại đĩa phim lậu tiếng Anh cũng có ích đấy chứ. Tôi nhìn sơ mấy người khác, ai nấy đều rất tập trung. Tôi hơi thả lỏng, thì ra level mọi người cũng cỡ cỡ.

Lúc buổi họp gần kết thúc, cửa phòng họp bị ai đó đầy ra, Hà Nghệ nhẹ nhàng bước vào, ngồi vào một góc ở bàn họp. Phó tổng vừa tối, sắc mặt mọi người bỗng trở nên không tự nhiên, không khí phòng họp trong chốc lát như trở nên ngột ngạt, xem ra sợ ông chủ chính là bệnh chung của nhân viên Trung Quốc.

“Dự án sắp phải chính thức bước vào giai đoạn thực hiện, thế nào rồi? Cảm thấy có thể gặp vấn đề gì khó khăn không? ” Hà Nghệ đảo mắt nhìn quanh phòng họp. Chúng tôi đều lắc đầu, ai lại dám nói là sẽ gặp khó khăn chứ?

“Rất tốt.” Hà Nghệ gật đầu hài lòng : “Vậy mọi người có suy nghĩ, ý kiến gì về dự án này không? “

Mọi người nhìn nhau, chẳng ai phát biểu. Xem ra lập trình viên đúng là luôn trầm lặng như thế, quen làm việc với máy vi tính nên chẳng biết ăn nói gì cả. Có lẽ sau này tôi phải tham gia nhiều môn ngoại khóa mới được. Bằng không mai mốt về già sẽ trở thành cha già khó tính, con nít nhìn thấy cũng vòng đường bỏ trốn, tôi mà nuôi thú cưng chắc ngay cả chó mèo cũng ghét, chắc chỉ có thể nuôi mấy loài rắn, rết, động vật máu lạnh cùng nhau trải qua tuổi già thôi…..

Ngay khi tôi đang suy nghĩ vẩn vơ chuyện đâu đó thì bị Hà Nghệ gọi đích danh, sắc mặt vui mừng hỏi tôi: “Vương Vũ, thời gian làm việc ở đây của anh ngắn nhất, thấy thế nào? Hiện anh có hiểu biết gì về dự án này? Có thể phát biểu 1 tý không? “

Thông thường mà nói, người cấp càng cao nói chuyện càng khách sáo. Dân gian có câu : “Muốn gặp Diêm Vương, khó qua ải những tên quỷ nhỏ ” có lẽ là đang nói tới tình trạng này. Do đó bình thường thì chúng ta hay có cảm giác thế này, người chức vị càng cao càng dễ nói chuyện.Trên thực tế thì đó là một loại ảo tưởng, người chức càng cao nói chuyện càng khách sáo chỉ là hình thức thể hiện thân phận, người ta chẳng cần trừng mắt to tiếng vì bạn còn lâu mới đủ tư cách. Cũng giống như ông Bush của nước Mỹ, lúc nào trước mặt dân Mỹ cũng tỏ ra rất dễ gần, người ta trêu thế nào, dùng tranh biếm họa chọc ghẹo thế nào, phản đối thế nào đi nữa ông ta cũng chẳng hề tức giận, nhưng Irac thì vẫn cứ đánh (chỉ là đưa ví dụ, chẳng có phát biểu ý kiến gì về chuyện đúng sai khi đánh Irac !) , căn cứ địa vẫn cứ lập, anh làm gì ông ta nào?

Cho nên tuy Hà Nghệ giờ đây trông có vẻ rất hòa đồng, nhưng tôi chẳng thể nào buông lơ một giây nào cả. Tôi biết nếu tôi không trả lời tốt thì Hà Nghệ cũng chẳng nói gì tôi, không chừng còn an ủi: “Mới vào mà, nói sai cũng là điều bình thường. ” Nhưng trong lòng cô ta nhất định tôi sẽ bị liệt vào danh sách nhân viên tầm thường, ấn tượng ban đầu nếu không tốt, sau này sẽ phải tốn gấp 10 lần công sức để chấn chỉnh lại.

Tôi mất khoảng 10 giây để suy nghĩ đơn giản một chút, sau đó dùng tốc độ nói chuyện vừa phải để giải thích những hiểu biết của tôi về dự án. Tuần rồi ngoại trừ ôn lại Toán học, thời gian còn lại tôi đều dùng để xem 1 số tài liệu liên quan của dự án. Bên Ấn Độ đã dùng thời gian 1 tuần để làm công tác thiết kế

Đến trang:
Tags :
Cảm nhận bài viết
- Cặp đôi xui xẻo
- Đài cát tiểu thư
- Tình Chi Luyến - Full
-Hai mươi lần, và sẽ thuộc về bạn mãi mãi
-CON ĐĨ.....
-Con ma truyền kiếp
-Chàng trai ngày mưa
-Quá khứ, đã đến lúc cần ngủ yên…

Bản quyền ©

Timeload : 0.0002/Giây timeout : 0%
SEO Reports for nhatky10x.mobie.in
Xoá Quảng Cáo

XtGem Forum catalog